
Tri Âm
cám ơn bóng tối tri âm
đắp lên tôi những ngày tâm hao mòn
vỗ về tôi. chuyện mất, còn
cái không là có, cái tròn là vơi
cám ơn đêm dắt ra khơi
về quê hương nhớ, mảnh đời lạc trôi
cám ơn. bóng tối là tôi.
đêm mưa trở dậy. làm rơi
.
.
.
bóng mình.
***
Tháng Ngày
uống hết tháng
uống hết ngày
niềm vui cùng nỗi buồn này
cứ tan
uống giọt lệ
lẫn tiếng cười
uống cái không
uống chút lười
tháng
năm
uống bóng ta
giữa vách nằm
uống cơn mơ thức
sủi tăm
giữa mùa.
***
Chiều
ngày liều xô cánh cửa
bước ra cùng đám đông
chút nắng chiều, lần lữa
thắp ấm khoảng tim hồng
chiều gùi theo tiếng gió
thổi vào gáy đêm xanh
rồi những chai cùng lọ
nghe đời cụng lanh canh
đêm vội tàn như thuốc
gạt xuống tháng năm tro
mình ta về trong bụi
đếm lại ngọt, bùi cho …
***
Sắc Uẩn
con mắt tôi để thở
còn tai tôi để nhìn
mũi này dùng để liếm
lưỡi tôi thì biết nhai
cái đầu tôi vừa nghe:
thân tôi
lìa khỏi pháp.
***
Đi xa về thấy mùa Thu đã đến ngoài khung cửa tự bao giờ
trở về với mùa thu
trở về với sương mù
nghe buổi chiều thức dậy
giữa căn phòng âm u
trở về. trở về thôi.
rót cho mình lưng rượu
thổi lớp bụi thời gian
lau mặt đêm ám cũ
những trận bão kéo sang
để lại ngày hiu quạnh
nghe tình vừa đi ngang
nhìn ra. mùa thu lạnh …
– đinh trường chinh