Bernard Nguyên-Đăng: Giải độc đức tin: “Jesus Người Thợ Mộc Trung Đông Hay Minh Tinh Da Trắng?”

Tác giả: Bernard Nguyên-Đăng
Năm 2001, nhà nhân chủng học pháp y Richard Neave đã tạo ra mô hình một người đàn ông xứ Galilê cho bộ phim tài liệu của BBC, “Con của Chúa”, dựa trên một hộp sọ thực tế được tìm thấy trong khu vực. Nguồn: BBC

Chúng ta đang sống trong những ngày đầu năm 2026, giữa một cơn lốc xoáy của công nghệ mà tôi gọi là “Cơn Tsunami 4.0”. Chỉ bằng một câu lệnh, trí tuệ nhân tạo (AI) có thể dệt nên hàng triệu bức chân dung về Đấng Cứu Thế: da trắng mịn màng, mắt xanh biếc, mái tóc vàng bồng bềnh như một minh tinh điện ảnh bước ra từ màn bạc Hollywood.

Nhưng hãy dừng lại một nhịp để tự vấn: Đó có thực sự là Người? Hay chúng ta đang chứng kiến một cuộc “đóng đinh” Chúa lần thứ hai trên những cây thập giá bằng Pixels vô hồn?

Dưới Ánh Sáng Của Sự Thật: Bạn Chọn Ai?

Nếu đêm nay, một người đàn ông Trung Đông da sạm nắng, quần áo lấm bụi bước vào giáo đường, liệu bạn có quỳ gối đón chào đó là Jesus, hay bạn sẽ gọi bảo vệ vì ông ấy trông quá giống một người tị nạn?

Biên khảo này không mời bạn xem tranh, mà mời bạn đối diện với một Cuộc Phục Sinh của Sự Thật. Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện một cuộc hành hương ngược dòng, rũ bỏ những lớp filter bóng bẩy của Silicon Valley để trở về với vùng Levant đầy nắng gió của thế kỷ thứ nhất. Ở đó, không có hào quang của thuật toán, chỉ có hơi thở của đất, mồ hôi của người lao động và làn da sạm nắng của một thợ mộc Do Thái mang tên Jesus.

Lộ trình mà chúng ta sẽ cùng bước đi:

  • Chạm vào “Hộ chiếu” Galilee bằng xương bằng thịt: Dựa trên những nghiên cứu pháp y dày công của Giáo sư Richard Neave và các bằng chứng khảo cổ học, chúng ta sẽ khôi phục lại gương mặt thật của Jesus. Đó là một con người thấp bé, rắn rỏi, mang làn da nâu sậm đặc trưng của người Semite, mái tóc xoăn đen ngắn bám đầy bụi đường và đôi bàn tay Tektōn chai sần vì lao nhọc.
  • Nhận diện Maria – Người mẹ của vùng biên viễn: Chúng ta sẽ trả lại cho Maria gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn lo âu của một người mẹ Palestine dưới ách thống trị, thay vì những hình ảnh “nước mắt máu” ảo huyền và xa lạ.
  • Tiếng chuông cảnh tỉnh trước “Đại dịch hình ảnh“: Đây là lời cảnh giác đanh thép gửi đến các tín hữu, linh mục, tu sĩ và cả những chuyên gia IT đang mải mê chạy đua tạo ra một “Jesus mới” theo tiêu chuẩn của kẻ cai trị. Việc sùng bái hình ảnh da trắng không chỉ là sai lầm lịch sử, mà còn là một sự “thực dân hóa tâm linh”, tước đoạt tính Nhập Thể thực sự của Thiên Chúa.

Đừng để thuật toán viết hộ đức tin của bạn. Thiên Chúa không ngự trong những máy chủ lạnh lẽo, Ngài ngự trong bụi đất lịch sử và trong những gương mặt lầm than xung quanh chúng ta.

Hãy để những trang viết này là chiếc gậy hành hương, giúp bạn “tháo đinh kỹ thuật số” cho Chúa, để Ngài được bước ra khỏi ma trận ảo ảnh và chạm vào trái tim bạn bằng đôi bàn tay sẹo đầy yêu thương.

Dead Christ Entombed. Credit: MAVCOR

Phần I: Giải Ảo Công Nghệ–Cơn Đại Dịch Hình Ảnh

Sự Nhận Diện và Sự Mê Tín Kỹ Thuật Số.

“Trước khi bước sang chiều kích thần học, xin bạn hãy dừng lại một chút trước tấm gương lương tâm để tự hỏi: Tại sao chúng ta dễ dàng rơi lệ trước một bức ảnh AI ‘Chúa mắt xanh’ nhưng lại cảm thấy xa lạ trước một Jesus ‘da nâu tay chai’ từ lịch sử? Có phải đức tin của chúng ta đang cần một bộ lọc (filter) để tồn tại?”

1. Sự Phản Bội Của Thuật Toán Và Cơn Tsunami 4.0

1.1. AI: “Buồng vang kỹ thuật số” của định kiến thực dân Trí tuệ nhân tạo (AI) thực chất không sáng tạo ra sự thật; nó chỉ là một “buồng vang kỹ thuật số” (digital echo chamber). Khi chúng ta yêu cầu AI phác họa chân dung Đấng Cứu Thế, thuật toán không tìm kiếm sự thật lịch sử mà thực hiện phép tính xác suất dựa trên kho dữ liệu khổng lồ của hội họa Phục hưng và thuộc địa.

  • Lý giải: Theo lý thuyết về “Định kiến thuật toán” (Algorithmic Bias) của Safiya Umoja Noble, AI tái sản xuất các cấu trúc quyền lực da trắng (whiteness) như một tiêu chuẩn mặc định. Việc AI liên tục xuất bản hình ảnh Jesus da trắng, mắt xanh chính là sự kết tinh của 2.000 năm “Hegemony” (bá quyền văn hóa).
  • Sự thỏa hiệp vô thức: Khi giới giáo sĩ lan truyền những hình ảnh “minh tinh” này, họ đang vô tình thực hiện cuộc “mỹ học hóa chính trị tôn giáo”, củng cố một Thượng Đế của quyền uy thay vì Đấng Emmanuel khiêm hạ.

1.2. “Sự bạo lực của cái đẹp mượt mà” Trong tác phẩm The Burnout Society, triết gia Byung-Chul Han cảnh báo về “sự bạo lực của cái đẹp mượt mà” (the violence of the smooth). Những hình ảnh AI bóng bẩy làm mất đi tính “khác biệt” (the Other), biến đức tin thành món hàng tiêu dùng thị giác rỗng tuếch. AI đang “đóng đinh” Chúa lần thứ hai trên những cây thập giá bằng Pixels để tiêu diệt một sự thật lịch sử.

2. Nhận Diện “Hộ Chiếu” Thật Giữa Đám Đông

2.1. Tiếng nói của Nhân chủng học Pháp y Để tìm lại khuôn mặt thật của Jesus, chúng ta phải băng qua những lớp sơn dầu châu Âu để trở về với bụi đất vùng Levant. Dự án của chuyên gia đồ họa y khoa Richard Neave (Đại học Manchester) là “toa thuốc đặc trị” cho sự u mê này.

  • Bằng chứng thực nghiệm: Sử dụng phương pháp nhân chủng học pháp y trên các hộp sọ người Do Thái thế kỷ thứ nhất, kết quả cho thấy một Jesus: khuôn mặt rộng, da rám nắng sẫm màu, tóc xoăn đen ngắn và vóc dáng thấp đậm.
  • Hộ chiếu Galilee: Một Jesus da màu không phải là nỗ lực “nhân văn hóa” cực đoan, mà là sự trả lại công bằng lịch sử. Ngài mang làn da sạm nắng và đôi bàn tay sẹo của một Tektōn (thợ mộc/thợ nề) – bản tuyên ngôn của Thiên Chúa đối với những thân phận thấp hèn.

2.2. Ngôn ngữ của bụi đất đối lập với Cung điện xa hoa Thiên Chúa đã chọn cái yếu đuối để làm hổ thẹn kẻ mạnh (1 Cor 1:27). Việc khước từ vẻ mỹ miều để chọn diện mạo “không có lấy một hình dung tốt đẹp” (Isaia 53:2) là một hành động chính trị của đức tin. Ơn cứu độ nảy sinh từ chính nỗi đau và sự lao nhọc, không phải từ sự hào nhoáng của thuật toán.

3. Phản Kháng Hình Tượng – Cái Bẫy Của Sự Đẹp Đẽ

3.1. Đại dịch “Phò thực dân” và sự nô dịch tâm linh Sự sùng bái Jesus da trắng là một “virus văn hóa” thời kỳ thực dân. Khi “trắng hóa” Thiên Chúa, chúng ta tạo ra một hệ tôn ti ngầm định: kẻ nào có diện mạo giống hình tượng “Thánh” nhất, kẻ đó có quyền lực đạo đức cao hơn. Nhà thần học James H. Cone gọi đây là sự nô dịch hóa tâm linh.

3.2. Triết lý Linh ảnh: Cửa sổ hay Tấm gương? Khác với sự bóng bẩy “thật hơn cả thật” của AI, truyền thống Linh ảnh (Icon) của Chính thống giáo chọn cách tiếp cận ngược lại.

  • Pavel Florensky (tác phẩm Iconostasis): Một linh ảnh đúng nghĩa không được phép “đẹp” theo tiêu chuẩn mỹ học thế gian; nó phải gầy guộc và thiếu đi sự hưởng thụ thị giác để không rơi vào sự tự mãn (narcissism).
  • Sự phân biệt của Jean-Luc Marion: * Thần tượng (Idol): Là một tấm gương phản chiếu khao khát và tiêu chuẩn thẩm mỹ của chính mình.
  • Linh ảnh (Icon): Là cánh cửa mời gọi ta bước qua để gặp gỡ thực tại cao cả hơn.

Kết luận: Hình ảnh AI càng giống người thật theo kiểu “minh tinh”, nó càng ít tính thánh thiêng vì nó cầm tù đức tin vào giới hạn xác thịt thay vì giải phóng linh hồn hướng về Đấng Vô Biên. Trách nhiệm của chúng ta là phải đứng về phía “bụi đất và dăm gỗ” – nơi sự thật cư ngụ.

Phần II: Thần Học Của Sự Thật–Đối Diện Với Đấng Nhập Thế

Trách Nhiệm và Sự Thật Nhập Thể.

“Nếu Thiên Chúa đã thực sự chọn đôi bàn tay chai sần để cứu độ thế giới, thì hỡi những người đang cầm quyền giáo huấn: Sự im lặng của chúng ta trước làn sóng hình ảnh giả tạo là sự bao dung, hay là sự bất lực của một nền thần học đã quên mất gốc rễ Nhập Thể?”

IV: Thần Học Của Làn Da – Khi Thiên Chúa Mang Sắc Diện Levant

4.1. Sự Nhập Thể là một sự “Hữu hạn hóa” cụ thể Sự Nhập Thể (Incarnation) không phải là một ý niệm trừu tượng. Nếu Thiên Chúa chọn làm người, Ngài không thể là một “con người chung chung” hay một thực thể phi sắc tộc. Ngài phải mang một mã gen cụ thể, sống trong một bối cảnh địa chính trị cụ thể tại Palestine thế kỷ thứ nhất.

  • Lý giải sắc bén: Việc “trắng hóa” Jesus (Eurocentric Jesus) đã vô tình tước đoạt tính Nhập Thể thật sự, biến Ngài thành một “bóng ma thẩm mỹ” của văn hóa phương Tây.
  • Trích dẫn học thuật: Nhà thần học Willie James Jennings trong The Christian Imagination lập luận rằng việc tách rời Jesus khỏi gốc rễ Semitic là căn nguyên của sự phân biệt chủng tộc trong thần học. Khi chúng ta chối bỏ làn da nâu của Chúa, chúng ta vô tình chối bỏ khả năng liên đới của Ngài với những người bị áp bức.

4.2. Quyền lực của sắc tố trong truyền giáo Chúng ta phải can đảm thừa nhận một sự thật đau lòng: “Chúng ta đã truyền bá một Đấng Cứu Thế trông giống kẻ đi xâm lược hơn là người bị đóng đinh”. Việc phục hồi hình ảnh Jesus với làn da rám nắng không phải là một xu hướng thời thượng, mà là một đòi hỏi của công lý và chân lý Kitô giáo.

V: Đôi Bàn Tay Tektōn – Ngôn Ngữ Của Lao Động Và Sự Chai Sần

5.1. Thần học về lao động chân tay Trong khi AI luôn tạo ra những hình ảnh “sạch sẽ” với đôi bàn tay mượt mà như nghệ sĩ, thì từ Hy Lạp Tektōn (Mc 6,3) mô tả một người thợ thủ công làm việc với đá và gỗ cứng.

  • Lý giải sắc bén: Đôi bàn tay của Jesus phải đầy sẹo, móng tay bám đất và cơ bắp chai sạn vì nắng gió. Đây chính là nhịp cầu nối giữa Thiên tính và nỗi nhọc nhằn của nhân loại.
  • Quy chiếu học thuật: Triết gia Simone Weil nhấn mạnh lao động chân tay là sự tiếp xúc trực tiếp nhất với thực tại. Thiên Chúa không cứu chuộc thế giới từ một ngai vàng cách biệt, mà từ những xưởng thợ bụi bặm.

5.2. Cuộc đối đầu giữa “Bụi đất” và “Pixels” Hãy nhìn vào bức họa Đức Kitô trong nhà cha mẹ (1850) của John Everett Millais. Ông đã bị chỉ trích là vẽ nên sự “nhếch nhác”, nhưng chính cái nhếch nhác ấy—dăm gỗ rơi vãi, bàn tay gân guốc—mới là lời tự thú của đức tin chân thật. AI đã “thanh tẩy tôn giáo” một cách vô thức bằng cách xóa đi mồ hôi và vết sẹo, biến ơn cứu độ thành một sản phẩm “spa tinh thần” rỗng tuếch.

VI: Cơn Tsunami 4.0 Và Sự “Đóng Đinh” Kỹ Thuật Số

6.1. Thập giá bằng Pixels: Sự đóng đinh của vô cảm Nếu hai ngàn năm trước, đế quốc La Mã đóng đinh Jesus bằng sắt thép, thì ngày nay, thuật toán AI đang “đóng đinh” Ngài trên những khung hình Pixels để tiêu diệt sự thật lịch sử.

  • Hệ quả: AI tạo ra những hình ảnh Chúa bị đóng đinh “đẹp bi tráng”, da thịt sạch sẽ, tước đi cái đau đớn thực thể của sự cứu chuộc. Thập giá trở thành một món hàng kitsch (nghệ thuật rẻ tiền, giả tạo).

6.2. Thuật toán và sự chối bỏ “Cái Nhìn(The Gaze) Triết gia Jean Baudrillard trong thuyết Simulacra and Simulation cảnh báo về một thế giới nơi cái mô phỏng thay thế hoàn toàn cái thực. AI không tạo ra “Cái nhìn” nhân vị, nó chỉ tạo ra sự mô phỏng dữ liệu.

  • Lời cảnh tỉnh: Một thập giá không đau đớn là một thập giá không có ơn cứu độ. Chúng ta cần thực hiện một cuộc “Tháo đinh kỹ thuật số” để đưa Chúa trở lại với những vết thương lở loét của người nghèo và đôi bàn tay thô ráp của người thợ.

Kết luận: Đức tin không sống bằng những điểm ảnh (pixels) rực rỡ, nhưng sống bằng những “điểm đau” của nhân loại. Khi chúng ta dám chấp nhận một vị Thiên Chúa “không có hình dung tốt đẹp”, chúng ta mới thực sự chạm vào da thịt của Sự Thật.

Phần III: Phục Hồi và Tỉnh Thức—Hành Trình Giải Thực Tâm Thức

VII: Giải Thực Tâm Thức Thị Giác (De-colonizing the Visual Mind)

7.1. Phá đổ “Thần tượng” da trắng trong tâm linh Chúng ta không thể có một đức tin tự do nếu đôi mắt tâm hồn vẫn bị xiềng xích bởi các tiêu chuẩn thẩm mỹ thực dân.

  • Lý giải sắc bén: Việc chấp nhận một Jesus Trung Đông da nâu không chỉ là sửa lỗi lịch sử, mà là một hành động giải phóng (Liberation). Nó phá vỡ cấu trúc “thượng đẳng” của sắc tộc đã bám rễ trong nghệ thuật thánh hàng thế kỷ.
  • Trích dẫn học thuật: Nhà thần học giải phóng Gustavo Gutiérrez nhấn mạnh rằng Chúa chọn đứng về phía người nghèo không phải vì họ tốt hơn, mà vì họ bị gạt ra lề. Khi ta “hồi hương” gương mặt Jesus về với Trung Đông, ta đang đưa Chúa về với những người bị gạt ra lề của xã hội đương đại.

7.2. Nghệ thuật thánh: Từ “Kitsch” đến “Bí tích” AI tạo ra nghệ thuật Kitsch (nghệ thuật rẻ tiền, giả tạo, đánh vào cảm xúc bề nổi). Chúng ta cần phục hồi tính Bí tích (Sacramental) của hình ảnh.

  • Lý luận: Một bức ảnh AI là một “ngõ cụt” thị giác (nó bắt ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp của chính nó). Một Linh ảnh thực thụ là một “cửa sổ” (nó dẫn ta đi xuyên qua hình ảnh để gặp gỡ Đấng Vô Biên).

VIII: Đưa Nghệ Thuật Trở Về Giá Trị Thực Chứng

8.1. Mỹ học của sự “Bất toàn” và “Vết thương” Trong một thế giới phát cuồng vì sự hoàn hảo của Photoshop, Giáo hội cần tôn vinh nghệ thuật của sự bất toàn.

  • Quy chiếu học thuật: Triết gia Wabi-sabi (Nhật Bản) hay sâu sắc hơn là thần học về Vết sẹo của Đức Kitô Phục Sinh. Ngay cả khi đã sống lại, Chúa vẫn giữ nguyên các vết sẹo.
  • Hành động: Khuyến khích các nghệ sĩ, tu sĩ vẽ và tạc tượng Chúa dựa trên gương mặt của những người lao động địa phương, những người tị nạn, những người mang trên mình “vết sẹo của lịch sử”. Đó mới là nơi vinh quang Thiên Chúa chiếu tỏa chân thực nhất.

8.2. Vai trò của Giáo hội và Hàng Giáo sĩ trong kỷ nguyên số Linh mục và tu sĩ không được trở thành những “thuật toán chạy bằng cơm”, vô tư chia sẻ những tấm hình AI vô hồn chỉ vì chúng “đẹp mắt”.

  • Cảnh báo: Sự im lặng trước làn sóng AI là một sự bất lực về thần học. Cần thiết lập một “Nền luân lý thị giác” (Visual Ethics) trong việc sử dụng công nghệ để loan báo Tin Mừng.

IX: Lối Sống Đức Tin Hậu Kỹ Thuật Số (Post-Digital Faith)

9.1. Chiêm niệm giữa tiếng ồn thuật toán Sự tỉnh thức đòi hỏi một cuộc “kiêng bớt kỹ thuật số” (Digital Fasting).

  • Lý giải: Chúng ta cần học cách nhìn bằng trái tim thay vì bằng võng mạc bị quá tải. Đức tin không nằm ở những giọt lệ máu giả tạo của AI, mà ở giọt mồ hôi thật trên trán người thợ mộc.
  • Trích dẫn: Maurice Merleau-Ponty trong Phenomenology of Perception cho rằng thân xác là phương tiện duy nhất để ta thực sự “hiện hữu” với thế giới. Đừng để thực tế ảo tước mất cái chạm tay (The Touch) của đức tin.

9.2. Nhận diện Jesus trong “Bí tích của người anh em” Đỉnh cao của sự tỉnh thức là nhận ra rằng: Chân dung thật nhất của Jesus không nằm trong điện toán đám mây (Cloud), mà nằm trong đám đông khốn cùng.

Đừng tìm Ngài trong điện toán đám mây. Hãy tự vấn: Lần cuối cùng bạn nhìn thấy ‘Chân dung Chúa’ nơi gương mặt của một người thợ nề, một người lao công quét rác là khi nào?

Nếu không thấy Ngài ở đó, liệu bạn có chắc mình sẽ nhận ra Ngài trên Thiên Đàng?

  • Kết luận: Khi bạn phục vụ một người nghèo da sạm nắng, bạn đang chạm vào “AI” của Thiên Chúa – đó là Amago Dei (Hình ảnh Thiên Chúa) đích thực nhất.

Những Câu Hỏi Tự Vấn:

Bạn Đang Thờ Phượng “AI” Hay Thờ Phượng Thuật Toán

1. Nhóm câu hỏi về Sự Nhận Diện (Thử thách lòng thành)

  • “Nếu đêm nay, một người đàn ông Trung Đông da sạm nắng, quần áo lấm bụi, mang theo mùi của mồ hôi và dăm gỗ bước vào giáo đường, liệu bạn có quỳ gối đón chào đó là Chúa Jesus, hay bạn sẽ tế nhị gọi bảo vệ vì ông ấy trông quá giống một người tị nạn, một kẻ nhập cư bất hợp pháp?”
  • “Tại sao chúng ta dễ dàng rơi lệ trước một bức ảnh AI ‘Chúa da trắng mắt xanh’ nhưng lại cảm thấy xa lạ, thậm chí là sợ hãi trước một Jesus ‘da nâu tay chai’ từ sự thật lịch sử? Có phải đức tin của chúng ta đang cần một ‘filter’ (bộ lọc) để tồn tại?”

2. Nhóm câu hỏi về Sự Mê Tín Kỹ Thuật Số (Chất vấn lý trí)

  • “Khi bạn nhấn nút ‘Like’ hoặc ‘Amen’ dưới một tấm hình Jesus do AI tạo ra với những giọt lệ máu lấp lánh, bạn đang tôn vinh Thiên Chúa hay đang bị dẫn dắt bởi một thuật toán được thiết kế để thao túng cảm xúc?”
  • “Bạn tin vào một Thiên Chúa đã thực sự bước đi trên bụi đường Galilee, hay bạn đang yêu một ‘minh tinh điện ảnh’ được nhào nặn từ sở thích của đám đông trên mạng xã hội?”

3. Nhóm câu hỏi về Trách Nhiệm Sống Đạo (Chất vấn lương tâm)

  • “Hỡi các linh mục và tu sĩ, khi các vị dùng những hình ảnh ‘Âu hóa’ sai lệch để giảng dạy, các vị đang giới thiệu Đấng Cứu Thế hay đang vô tình duy trì sự thống trị của thẩm mỹ thực dân trong tâm hồn giáo dân?”
  • “Sự im lặng của chúng ta trước làn sóng hình ảnh giả tạo là sự bao dung, hay là sự bất lực của một nền thần học đã quên mất gốc rễ Nhập Thể của mình?”

4. Nhóm câu hỏi về Sự Kết Nối Thực Tại (Áp dụng thực hành)

  • “Lần cuối cùng bạn nhìn thấy ‘Chân dung Chúa’ nơi gương mặt của một người thợ nề, một người lao công quét rác, hay một bệnh nhân nghèo là khi nào? Nếu không thấy Ngài ở đó, liệu bạn có chắc mình sẽ nhận ra Ngài trên Thiên Đàng?”
  • “Đức tin của bạn có đủ mạnh để yêu một Thiên Chúa ‘xấu xí’ theo tiêu chuẩn thế gian, một Thiên Chúa không có vẻ hào nhoáng của minh tinh, nhưng lại có đầy những vết sẹo của tình yêu?”

Tôi tuyên bố từ bỏ những minh tinh AI mắt xanh da trắng để tôn thờ một Đấng Cứu Thế mang sắc diện của bụi đất Galilee. Tôi chọn bàn tay chai sần của người thợ mộc thay vì những pixels mượt mà của thuật toán. Tôi chọn sự thật đau đớn của lịch sử thay vì sự dối trá ngọt ngào của công nghệ.

Vì Thiên Chúa đã làm người, và Người mang gương mặt của tất cả những ai đang bị thế giới này lãng quên.

Trở Về Với Chúa Của Bụi Đất và Tình Yêu.

Đến đây, xin khép lại những dòng chữ, nhưng lại mở ra một cuộc khởi đầu mới trong tâm hồn bạn.

Chúng ta đã cùng nhau đi qua cơn lốc “Tsunami 4.0”, nơi những thuật toán vô hồn cố gắng “tẩy trắng” Thiên Chúa bằng những điểm ảnh mượt mà, biến Đấng Cứu Thế thành một minh tinh da trắng xa lạ.

Chúng ta đã dùng khoa học pháp y của Richard Neave để bóc tách lớp mặt nạ hào nhoáng đó, trả lại cho Ngài làn da nâu sạm, mái tóc xoăn đen và đôi bàn tay Tektōn đầy những vết chai sần của một người thợ mộc vùng Levant.

Chúng ta đã chứng minh rằng: Một Thiên Chúa không biết đổ mồ hôi, không biết đau đớn trên thập giá thực thể, thì cũng không thể cứu độ được những nỗi đau thực thể của kiếp người.

Khi bạn gấp trang biên khảo này lại, tôi mong bạn sẽ cảm thấy một sự “thèm thuồng” đến xót xa. Thèm được nhìn thấy Ngài không phải qua màn hình điện toán, mà qua ánh mắt của người anh em khốn cùng. Hối tiếc vì bấy lâu nay ta đã tôn thờ một “thần tượng” do chính định kiến và công nghệ nhào nặn ra.

Hãy để “Chúa AI” của bạn phải rũ bỏ mái tóc vàng óng ả, phải thay lớp da trắng ngần giả tạo. Hãy để Ngài hiện ra đúng nghĩa là một chàng thợ mộc Nazareth – người lao công cùng khổ nhưng đầy uy quyền của tình yêu.

Đừng tìm Ngài trong những cung điện lộng lẫy của ảo ảnh kỹ thuật số. Chúa của bạn đang đợi bạn ở:

  • Nơi công trường đầy nắng bụi: Ngài là người thợ đang gồng mình khuân vác.
  • Nơi phố chợ ồn ào: Ngài là người nghèo đang chắt chiu từng đồng tiền lẻ.
  • Nơi nhà thương, nhà tù, nhà trọ: Ngài là những thân phận bị gạt ra lề, đang khao khát một sự cảm thông chân thực.
  • Nơi nhà tranh vách đất: Ngài đang ngồi đó, bẻ bánh với những người đói khổ.

Đó mới chính là Chúa Cứu Thế thực sự! Một Thiên Chúa “Nhập Thể” đến tận cùng của cát bụi để nâng con người lên hàng thần thánh.

Đừng để đức tin của bạn bị “đóng gói” trong những thuật toán. Hãy để nó sống động, rướm máu và đầy nhựa sống. Khi bạn dám chạm vào đôi bàn tay thô ráp của người thợ mộc, cũng là lúc bạn được “giải độc” hoàn toàn. Khi ấy, Chúa sẽ không còn là một bức tranh đẹp trên tường hay một file ảnh trên mây, mà là Đấng đang cùng bạn bước đi trên mọi nẻo đường đời, nồng ấm hơi thở và thấm đẫm tình người.

Bernard Nguyên-Đăng, J.D.

*Nghe Youtube: Trên Đường Emmau

Có thể bạn cũng quan tâm