
1.
năm chữ
trong gương tôi tóc bạc
trở giấc bình minh câm [1]
chiêm bao tôi trắng toát
tường vách mắt đăm đăm
đôi khi tôi giấu lệ
đêm thời tiết lỡ thì
chuyện tôi không ai kể
những trang chữ hoài nghi
bước đi không để lại
dẫu chỉ một dấu chân
mưa thì thầm trên tóc
lời giã biệt đôi lần
dăm ba hàng vỏn vẹn
tôi phân ưu chính mình
cuối năm ô cửa hẹn [2]
khép lại những lặng thinh
2.
sáu tám
khai sinh tôi ngày tháng năm
họ tên còn những lỡ lầm chưa ghi
nửa đêm bật thức đôi khi
mười năm thơ ấu dậy thì hoang mang
mưa tháng tám lạnh ngỡ ngàng
tháng giêng ứa nắng ngổn ngang gió về
cháy lưng đất lửa cận kề
khăn sô áo trắng bộn bề tháng tư
lạnh tấm thẻ bài dường như
lệ hai dòng tiễn người từ cõi âm [3]
3.
bảy chữ
mở ngoặc một hoa thị đóng ngoặc
ghi chú lời tác giả khuyết danh
dấu tay còn lại trang sách cũ
bản thảo bôi xóa những đoạn đành
nẻo về khép lại không tay vẫy
thổi lên trang sách bụi ám tôi
giơ tay giũ sạch lời phụ rẫy
thản nhiên nhân vật tiễn biệt đời
tôi tắt đèn ngồi trong bóng tối
chờ nghe đêm gõ cửa thầm thì
rồi ngủ quên không một ai tới
bên kia rừng chim cũng bỏ đi
tôi châm lửa từng trang quá khứ
và chân dung tôi tuổi hai mươi
thịt da môi mắt mùa nhiệt đới
thắp lại cho tôi một nụ cười
Ngô Nguyên Dũng
(01.2026)
[1] “Bình Minh Câm” – Tựa một tập thơ của cố thi sĩ Nguyễn Đức Bạt Ngàn.
[2] Tựa một truyện ngắn – Cùng tác giả.
[3] Cảm ý bức ảnh “Tiếc Thương” của cố nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh.