LỜI CUỐI NĂM
dường như tôi vắng mặt đa phần trong đời tôi
thú thật nhiều ngày tôi đi ngang đời tôi
nhìn vào
không hề thấy tôi ̶ ̶ ̶
tôi như cái bóng lướt nhanh
câm lặng rượt đuổi
và rượt đuổi ̶ ̶ ̶ trong vòng xoáy
không lối thoát
tựa tiếng nấc mắc kẹt
rơi tự do trong sa mạc
ném vào tôi những hạt gió phản biện
chơi vơi mất hút cõi hư không
và trong những ngày cuối năm
cơn bão mùa đông quét xuyên lục địa
đánh bật rễ trốc gốc ký ức lạnh cóng
phân tán kỷ niệm trên phông màu xác xơ
khi ngày xám xỉn và đêm tuyền đen vỗ về độc thoại
tôi kéo mũ hoodie trùm đầu
co ro ngoảnh lại:
không một vết tích tôi trong đời tôi.
Quảng Tánh Trần Cầm
***
MƯỜNG TƯỢNG
mường tượng trong những ngày cuối năm
tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội
tìm kiếm lục soạn một gương mặt
từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức
và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi
vá víu chằng đụp như khu phố lận đận
nơi những tên những khuôn mặt mất hút
không giấy chứng tử
mường tượng có một ngày mưa
tôi loay hoay nhặt tờ giấy vò nát
bài thơ cuống cuồng tìm cách đào thoát
vụt khỏi tay tôi
vết cắn đã lành
và thành sẹo
như từ vô lượng kiếp.
Quảng Tánh Trần Cầm
***
Imagen silenciosa (Silent image) 1970, họa sĩ Lila Carrillo (1930-1974), wikiart
SỰ TÌNH
Rồi mạch máu vỡ li ti
Những đồng tiền đỏ dậy thì âm dương
Nghe trong huyết quản tận tường
Hạ xuống
Bay bổng
Hoa cương biệt mù
Em thảnh thơi tôi ao tù
Sao ta nghi lễ phù du bước tình
Từ vỗ trú xứ lặng thinh
Sao chưa âm vọng chút hình hài quên
Trên mây vạt áo lụa lềnh
Nút chéo ai gỡ buồn tênh nỗi buồn
Hoàng Xuân Sơn
2 feb.26
***
PHIẾN GẠCH NÂU GIÀ
Nhiều khi tôi cũng buồn
Không phải vì cuối năm
Buồn là buồn quanh quẩn
Đứng. đi. một chỗ nằm
Chỗ hôm nay tàn tạ
Nói chi chỗ xa vời
Đời là đời rất ngắn
Mà dài lắm người ơi
Một khúc rào một chặng
Lối ngựa xe đi về
Nhiều khi nghe nền cũ
Gióng lại niềm đau tê
Cuối năm như thường lệ
Trống vắng từng mỏi mòn
Khúc nhạc buồn ga xép
Điệu xuân hồng nỉ non
Hoàng Xuân Sơn
5 feb 26