Anh còn có gì? Thơ Trang Châu

Tác giả: Trang Châu
Ký ức, tranh của họa sĩ Bửu Chỉ, triển lãm “Tay níu thời gian” tại SG tháng 12/2022.

ANH CÒN CÓ GÌ

Anh còn có gì
Ngoài khung cửa nhỏ:
Em về qua phố
Nắng rực đường đi!

Em mỉm môi cười:
Tình trao ai đó?
Lòng anh không gió
Cũng lộng niềm vui

Anh còn có gì
Thềm ai pháo nổ
Mùa xuân chín đỏ
Trên bờ môi em

Một mùa thay tên
Cây vàng lá đổ
Em về qua phố
Bỗng lạ đường quen!

Anh còn có gì
Ngoài trăm nỗi nhớ
Sầu lên từ độ
Nắng nhạt đường đi..

***

KHIÊM TỐN

Trong một đời anh chỉ xin một lần
Được yêu không cần đắn đo, suy nghĩ
Xin một lần thư gởi không đợi hồi âm
Xin một lần trái tim cho không cần đón nhận

Trong một năm anh chỉ xin một ngày
Cởi bỏ gông cùm nặng nề: công việc
Thoát ly nhàm chán cuộc đời
Để cùng em, hởi người yêu có tên không dám gọi
Bay đến vùng trời xa
Ở đó chỉ có cát vàng, biển xanh
Và đôi ta với những cơn sóng tình muôn thưở

Trong một ngày anh chỉ xin một giờ
Xin công viên một chiều thơm nắng
Xin ghế đá không người
Để anh được cùng em bồi hồi tâm sự
Xin một con tàu không dừng lại ở sân ga
Để không có người đi, người ở lại
Xin một con thuyền không bao giờ ghé bến
Để anh được cùng em chung một chuyển hải hành

Lênh đênh vào vô tận     

Nhưng nếu cuộc đời khắt khe
Chỉ dành cho anh một lần mơ ước
Anh xin về khiêm tốn ước mơ:
Trong một đời cho anh một lần
Trong một lần cho anh một ngày
Trong một ngày cho anh một giây
Được nhắm mắt lại
Và gọi thầm tên em thời con gái!

***

TA VỀ

Ta về giữ một niềm vui
bỏ ưu tư lại cho người lãng quên
bỏ băn khoăn, bỏ muộn phiền
một thời cơm áo bon chen bạc đầu

Ta về, nắng nhỏ, mưa mau
hàng phong thưa gió, mái lầu tuyết pha
lênh đênh tim kẻ không nhà
chiều bâng khuâng nhẹ trôi qua biển đời

Ta về núp bóng, nương ai?
Tình âu yếm đợi hay hoài hão trông?
Biết tương lai có ráng hồng
hay mây trắng đục một dòng tâm tư?

Ta về, bỏ nghiệp làm dư
bỏ cây về cội, bỏ từ về ngôn
Tưởng vui sao gợn chút buồn?
Sao nghe thanh vắng trong hồn sáng nay…?

Montréal ngày đầu nghỉ hưu

***

NẰM NGHE

Ta ngủ ngày
quên ngủ đêm
Nằm nghe
tiếng thở con tim phập phồng

Ta nằm
nghe trí hỏi tâm :
còn xao xuyến nhớ
hay âm ỉ buồn?
Giờ vui
với mộng bình thường
hay vẫn
chí lớn lên đường dấn thân?

Ta nằm
nghe trí thì thầm :
Tâm ơi
tâm cứ mặn nồng như xưa
Cứ yêu
như mới chợt vừa
nghe trong nắng hạn
cơn mưa đầu mùa

Ta về
để hé song thưa
Nằm nghe
tâm, trí bâng quơ chuyện trò

Trang Châu

Có thể bạn cũng quan tâm