1.
tuyết mật tông
vẫn đường xưa mây trắng [i]
tuyết Hy mã lạp sơn
đêm Lhasa bão nổi
réo gọi những oan hồn
mắt đăm đăm ó núi
xoạc cánh xé ngang trời
lưu vong tôi ám bụi
kinh rụng chữ tả tơi
sói đứng chờ trăng mọc
hú tiếng lần sau cùng
chừng như đêm bật khóc
trăng khuyết hạnh mật tông
từ đó tôi quên mất
chỗ chôn xác ve tôi
những linh hồn nhiệt đới
chờ khoảnh khắc luân hồi [ii]
2.
sa mạc trắng
chiêm bao
đen trắng không lời. tôi du mục
khát khao mùa
thanh xuân. hành trang bước mỏi
không ngừng. một tôi một lạc đà
khuân vai sầu
ốc đảo tôi
ở nơi đâu. ngày chang chang nắng
đêm thâu qua đời
fata morgana tôi. lòng tay còn vụn cát
thời hoa niên

3.
điệp khúc biển
tôi cúi mặt
hôn cát một lần cuối
biển rực lên điệp khúc
thuở tình nhân
sóng bạc tóc
siết lưng tôi đắm đuối
từ bình minh
rạo rực tới hoàng hôn
hoan ca tôi
mắt và môi dạ khúc
mưa tháng sáu rờn rợn
biển tháng mười
đêm úp xuống
ngực san hô rạo rực
một lần thôi bài giao hưởng cuối đời
Ngô Nguyên Dũng
[i] “Đường Xưa Mây Trắng” – Cố thiền sư Thích Nhất Hạnh – Nhà xuất bản Lá Bối – San Jose (1992).
[ii] Mượn ý thi khúc “nơi tôi giấu những linh hồn thơ ấu” – Trích Thơ Ngô Nguyên Dũng – Nhà xuất bản Nhân Ảnh (2020).