Hành trình vô định. Thơ Quảng Tánh Trần Cầm, Hoàng Xuân Sơn

Tác giả: Quảng Tánh Trần Cầm & Hoàng Xuân Sơn
Reflets impatients, 1990, Georges Mathieu. Nguồn: WikiArt.

HÀNH TRÌNH VÔ ĐỊNH  

từ một góc phố ngày mùa đông
tôi nghe vọng âm hối thúc
và những bước chân rượt đuổi từ xa
tôi thấy rõ thiên thần rẽ vào ngõ vắng
đào thoát giữa lòng thị trấn
nhân chứng là hàng cây sycamore trụi lá
và nhân chứng khác chính là tôi  ̶ ̶ ̶  đứng trơ vơ
nhẫn nhục chịu đựng như đã từng
cơn nhức đầu ngập ngừng không dứt
đến với tôi từ sáng sớm hôm nay
theo sau ly cà phê đen  ̶ ̶ ̶  không buông bỏ
tôi khập khiễng bước vào bãi đỗ xe
nắng lên và tuyết bắt đầu tan
ướt lạnh mấy ngón chân trong đôi giày cũ
trung thành theo tôi nhiều tháng năm qua
trong hành trình vô định tìm kiếm phép lạ  ̶ ̶ ̶ 
nghe chừng biệt tăm giữa đời thường. 

Quảng Tánh Trần Cầm  

***

NÓI CHUYỆN VỚI ĐẦU GỐI    

tưởng tượng trong những ngày cuối đời
ba tôi thường nói chuyện với đầu gối
nhất là sau khi má tôi suy sụp
sau cơn đột quỵ

tưởng tượng trong những ngày cuối đời
má tôi thường nói chuyện với đầu gối
nhất là sau khi ba tôi mất
để lại khoảng không rỗng lặng thẳm sâu 

và tưởng tượng những ngày mưa sài gòn
thất lạc đâu đó qua nửa thế kỷ
màu và mùi khuấy trộn dòng tâm thức
vấn vương trong ký ức hỗn mang

tưởng tượng tôi đứng trước căn nhà năm xưa
thấy những gương mặt tuổi thơ kéo về
nghe giọng nói điệu cười thanh xuân yêu dấu
nhắc lại từng kỷ niệm dại khờ
qua hơi thở bâng khuâng buổi sớm mai
và trong một góc sương khói nổi trôi
tôi thấy tôi chới với từ đáy vực
dưới ánh bạch lạp nhập nhòa
tựa giấc mơ trường thiên tiếp nối
mơ hồ bắt gặp tôi nói chuyện với đầu gối

suy cho cùng nói chuyện với đầu gối
là cách xác nhận sự hiện hữu  ̶ ̶ ̶  cho dù đơn
lẻ  ̶ ̶ ̶  trong quá trình chiêm nghiệm 
vậy thôi.  

Quảng Tánh Trần Cầm  

***

NIỆM HƯƠNG

Nhiệt độ bắt đầu d(gi)ương lên một chút
Vẫn còn âm
Âm hàn
Âm phong
Âm khí
Cái lạnh chia nhỏ không phương hướng
Có khi rúc rỉa chăn mền
Có khi đeo đẳng găng nón
Nếu đời luôn dưới khoảng dấu trừ
Chúng ta đi cưới mùa hè
Để mùa thu rụng lá

Hãy chắp tay hộ niệm giùm ta
Ở đâu bất kỳ
Mù lòa nhang khói

Hoàng Xuân Sơn
22 jan 26

***

Tranh Đinh Trường Chinh

CHÌM TRONG TÊ TÁI

Bài ca đêm như bóng đêm*
Tôi vào nhược tiểu nghe thềm trắng rêu
Có ai xanh mà không tiều
Tụy như bạt tụy lời yêu đã bầm
Tôi về lạnh buốt độ âm
Chìm trong hỏi, ngã mấy phần thịt xương
Có ai vàng đá tỏ tường
Phai tôi hết cả màu sương của ngàn
Ca khúc đêm mùa lang thang
Vào nơi thấp khớp quy hàng tuổi tên

Hoàng Xuân Sơn
19 tháng 1, 2026

* Trân Sa

Có thể bạn cũng quan tâm