Như mùa Thu chờ chết. Thơ Nguyễn Viện.

Tác giả: Nguyễn Viện
Hình minh họa: pixabay

NHƯ MÙA THU CHỜ CHẾT

Tôi không đợi đến mùa thu để nói về cái chết hay điều gì đó như nỗi tàn phai
bởi mùa thu nào chẳng chết
như tôi chết mỗi ngày
những cành khô thoắt gãy
em chưa xa đã diệu vợi

Tôi không đợi đến tận thế để nói về con người hay nỗi tuyệt vọng
bởi lúc nào chẳng tận thế
nỗi tuyệt vọng vẫn vô cùng ngay cả khi em ôm tôi
ngày mai là một từ giả nguỵ

Tôi không đợi đến ngày em bỏ đi để nói về tình yêu hay sự tồn tại
bởi tình yêu tôi là vĩnh cửu
sự có mặt của em là vĩnh hằng

Trong những ngày tháng kinh dị này
tôi không chờ đợi một phép màu hay ân sủng
bởi cuộc đời chúng ta vốn dĩ đã bèo bọt
những ước mơ thành mỉa mai

Như những kẻ ốm đau chờ chết
tôi sẽ không làm gì
không làm gì
cho đến khi mọi sự hoàn tất

Nếu em có khóc thương thì hãy khóc thương cho sự vô nghĩa.

(13/10/2025)

AUTUMN WAITING FOR ITS LAST BREATH

I shan’t wait for autumn to talk about death or dying
since autumn is death
as day after day I am dying
brittle branches breaking
you’re here but you’re unreachable

I shan’t wait for the end of the world to talk about people or despair
since the end of the world is already here
even when I am in your arms it’s the peak of my despair
the hypocrisy of tomorrow

I shan’t wait till you leave to talk about survival or love
since ageless is my love
and eternal is your presence

I’m not waiting for a miracle or blessing through such a horrifying time
since our lives are as ephemeral as the sea grass
laughable dreams

Like a terminal patient waiting for death
what I will do is nothing
do nothing
until it is done

If you want to mourn then please mourn you should for what is meaningless.

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch

***

MÙI TUYỆT TỰ TRÊN TẦNG THÁNH VỊNH

Tháng mười hay tháng giêng
cũng chỉ là một ảo tượng của cơn gió
mang mùi hương em

Những cơn mưa bất chợt
những ngọn nắng tàn phai
nhớ và quên
bước chân người đã lặng
tôi không níu giữ

Như núi và biển
lạnh nhạt suốt đời này
tôi không thương nhớ
nhưng tôi vẫn yêu em muôn thuở

Nằm xuống ngày vọng mộ
tôi chết. và phục sinh. như mùi em tuyệt tự

Tôi đã còn không tiếng reo
của hân hoan nụ cười cho một linh hồn rã mục
tôi đã còn không vòng tay ôm của em thuở trước cho một thân xác mỏi mòn
tôi đã còn không một tôi vừa quá vãng?

Nếu tôi không được định nghĩa bằng em thì cơn mê này làm sao cứu rỗi?

Nguyễn Viện
(9/10/2025)

THE SACRED LEVEL OF THE SCENT OF A BARREN WOMB

January or October
your smell is an illusion
in a gust of wind

sudden rain
cruel fading light
the thought there or
not at all
someone’s fading footstep
unhindered by I

mountain and sea
to the end of this life the cold shoulder
beyond the absent desire
my infinite affection for you

my resting place
my death. and resurrection. like the smell of your barren womb

what I have is not a word
be it joy or a smile for a dying soul
nor do I for this tired body
your forgotten embrace
what I have is not I just now is the past?

if I can’t be defined by the embodiment of you then how can there ever be salvation for such a dream?

Nguyễn Thị Phương Trâm dịch
9/10/2025

Có thể bạn cũng quan tâm