Những cái Ác tượng trưng. Thơ Trần Hạ Vi

Tác giả: Trần Hạ Vi
Faces. Tranh Lê Thánh Thư

CÓ MỘT NHÀ THƠ 

Có một nhà thơ vừa bị nuốt sống
Tóm gọn và bắt lấy
Bởi những cánh tay bạch tuộc nối dài

Vâng chuyện tôi nói không phải ở Việt Nam
Nó có thể xảy ra ở Anh, Mỹ, Châu Âu và nhiều nơi khác nữa
Trái tim Châu Âu trái tim Châu Mỹ trái tim Châu Đại Dương

Người ấy đã từng là bạn tôi
Đứng lan man ở vùng giới tuyến
Không ngã bên này cũng chẳng ngã bên kia

Tôi không biết cái gì đã làm cho bạn chọn
Bước hẳn sang bên kia
Với những khẩu hiệu nhân danh loài người và tiến bộ
Mà quên đi tiếng kêu than rên xiết
Của dân đói dân nghèo
Quên đi những số tiền tham những ngàn ngàn tỷ
Quên đi những gọng kềm kiểm soát
Và bóp cổ nhân dân
Trừng trị quyền được nói
Khác với luận điệu tuyên truyền dối trá


Bạn đã từng là bạn tôi
Hôm nay bạn đã bị tóm và nuốt sống
Tôi không hiểu mình nên chia buồn hay chúc mừng
Từ giờ bạn sẽ mạnh tay hãnh tiến hư danh
Tên bạn sẽ đầy mặt báo, TV, làng văn
Giải thưởng bay chấp chới
Người đại diện kiều bào thế hệ mới hôm nay
Những đồng đô la euro có chạy dài
Chui nhau vào túi bạn
Những chuyến du lịch đắt tiền và những resort sang chảnh
Cho những lần công tác
Để tiếp tục phần tác động những ai kia
Và nối dài cánh tay bạch tuộc

Tôi đã mất một người bạn
Việt Nam có thêm một nhà thơ nhà văn nổi tiếng
Đứng về phía chính quyền
Từ hôm nay

01.09.2025

***

NHỮNG CÁI ÁC TƯỢNG TRƯNG

Nhà thơ viết về cái ác tượng trưng
Những con bò sắp bị đập đầu
Và chết dưới cây búa của đồ tể
Nhưng ai là đồ tể
Tác giả ngừng ở đây

Chúng ta sống và chiến đấu vì cái đẹp
Lương tâm cắn rứt khi làm việc ác
Và sẵn sàng hy sinh
Nhưng cái đẹp là gì
Câu chuyện ngừng ở đây

Những không gian mơ hồ được vẽ ra
Nơi người ta nhập nhòa khái niệm
Có những cái chẳng thể được gọi tên
Tác giả tự kiểm duyệt
Không phải trên trang viết
Mà hẳn trong suy nghĩ của mình

Tôi cầm quyển sách trên tay phân vân
Điểm nào là tới
Điểm nào là chưa tới
Là lỗ hổng trong nhận thức
Hay sự cố ý tài tình

Những mơ hồ ẩn dụ thậm xưng
Là dụng ý nghệ thuật hay đồng lõa
Để che giấu một tầm nhìn
Để che giấu một khuôn mặt khác

Tôi vẫn hoài thắc mắc
Đến bao giờ các tác giả
Sẽ ngừng tự kiểm duyệt chính mình

Có lẽ ở một nơi nào khác
Một thời đại khác
Hay chẳng thể ở bất cứ đâu!

31.10.2025
Trần Hạ Vi

Có thể bạn cũng quan tâm