Thơ Xuân Huỳnh Liễu Ngạn

Tác giả: Huỳnh Liễu Ngạn
Gái Xuân. Tranh Đinh Trường Chinh

TIẾC THẦM MÙA XUÂN

anh đi ngang ruộng lúa
nhà em ở đầu kia
có cây chanh cây bưởi
có hồ cá lia thia

có bóng tre trước cổng
có giậu tím giàn leo
vài con chim se sẻ
trong lùm nhảy thèo leo

có chiếc võng lắc leo
em nằm nghiêng mớ ngủ
con mèo đưa chân khèo
hai bờ vai ủ rủ

nhà em có bụi chuối
có ly nước giếng đầy
anh thường hay múc uống
thương đôi tay em gầy

anh đi ngang mỗi ngày
con chó buồn không sủa
em lớn lên từng ngày
rồi biệt tăm muôn thuở

con đường mòn đã hẹp
đâu còn bướm với hoa
để mỗi mùa xuân đến
lại tiếc thầm ngày qua.

***

LẠC MẤT MÙA XUÂN

đưa em qua ngõ phù vân
kịp mùa xuân hẹn đến gần nở hoa
anh đi mang nặng tình nhà
gởi theo hương tóc phù hoa giữa trời

mùa xuân cây lá gọi mời
cho em gặp lại mộng đời đã xa
có con bướm trắng chan hòa
đậu trên vai hỏi vườn cà nơi đâu

vườn cà ở tận nương dâu
mà anh lỗi hẹn trời sâu quên về
mùa xuân má đỏ môi kề
làm say cả ánh trăng thề kiếp sau

gió chiều thổi nhẹ hàng cau
bầy chim én đã từ lâu quên về
hay là lạc mất đường quê
bởi vì ruộng lúa bờ đê không còn

lòng anh chợt thấy héo hon
cứ theo con nước mỏi mòn mà đi
áo em vàng nắng xuân thì
nên mùa xuân mãi phân ly một đời.

***

MỪNG TUỔI MỚI

ngày mai em ngang qua phố
ghé nhà anh hỏi một câu
dạo này bán buôn lời lỗ
mà sao chẳng ghé thăm nhau

vừa rồi nơi anh cháy lớn
bụi bay rải khắp sân nhà
cũng may ở xa một chút
nên khỏi sơ tán em à

đầu năm trời sao lạnh quá
mấy con chim sẻ ngoài vườn
co ro thấy mà tội nghiệp
ai nhìn mà lại không thương

chuyện đời có gì mà kể
khổ quen nên thấy cũng thường
nhiều khi giật mình tự hỏi
mơ chi giấc mộng hoang đường

tháng ngày vô tình trôi mãi
lại đến tết nhất mấy hồi
cây mai anh trồng năm đó
đã cao lên quá đầu rồi

ngày mai em vô siêu thị
nhớ mua thêm mấy nụ cười
để mừng anh thêm tuổi mới
bơ vơ đất khách quê người.

Huỳnh Liễu Ngạn

Có thể bạn cũng quan tâm