Thơ Xuân Nguyễn Thị Khánh Minh

Tác giả: Nguyễn Thị Khánh Minh
Hình minh họa. AI

MỒNG MỘT TẾT CHA

Ba mươi còn giấu câu mừng
Sáng nay mồng một thơm lừng thiệp hoa
Bước chân về với mẹ cha
Con đường ấm chiếc nôi nhà, mẹ ơi…

*

MỒNG BA TẾT THẦY

Cắn đôi hạt chữ nên lời
a, b, c… dẫn một đời bước đi
Một ngàn con chữ theo vì,
Mùa xuân kết cỏ, ơn ghi
Thưa Thầy

*

NGÀY ĐẦU NĂM

Bất tận xanh, mùa chở
Mồng một ngày non hơ hớ xuân
Run bàn tay mở cửa
Xông đất thềm nhà, ơi gió thanh tân.

*

NỤ TẦM XUÂN


1.

Từ đó chiêm bao rất im
Nghe đêm mộng hạt đi tìm chồi non
Nhú mình lên với tinh sương

Tầm xuân mơ giấc bình thường
Những bước đi. Những con đường sớm mai
Cõng theo một bóng đêm dài

Từ đó còn tôi hình hài
Với câu thơ để sánh vai về cùng
Chấp nghìn chân bước mông lung

2.

Đời đi hoa bóng chập chùng
Nghe xuân trở dạ rùng mình chồi non
Cây già mọc chiếc lá khôn


Từ đó giấc mơ gần hơn
Những bước đi. Để con đường sớm mai
Sau lưng đêm lỡ. Mộng hoài

Từ đó. Tôi với bóng này
Cùng đi cùng ở cùng bày nhớ nhung
Thời gian dài như thủy chung

3.

Từ đó bước chân ngọn nguồn
Theo sông ra biển bỏ buồn rất xưa
Biển này neo nhỏ hạt mưa…

Đong đầy tay phận duyên ưa
Sợi tơ vấn vít đủ vừa kiếp sau
Dạ thưa, câu chuyện ban đầu.

Nguyễn Thị Khánh Minh

Có thể bạn cũng quan tâm