
buổi chiều tháng giêng
miền đông bắc lạnh âm
tuyết phùn rơi. và gió quất vào người.
như cơn lạnh của mười năm trước.
nhưng hoàng hôn
lúc nào cũng đẹp. bầu trời phía xa màu mã não.
những đám mây khét cháy cuối chân ngày.
tôi muốn đem buổi chiều đến cho Bố tôi
nhưng ông không có ngôi mộ nào cả
**
Bố tôi hoá thành tro
mười năm
tôi còn nhớ
cái nút màu đỏ bầm trước lò thiêu ở nhà quàn
mẹ tôi nhấn vào.
nhớ rõ
những ngọn lửa bên trong
dần hực lên
nơi thân ông nằm
rồi cánh cửa đóng kín lại
vĩnh viễn
Bố tôi là tro
trong một cái lọ nhỏ
đứa cháu nội ôm vào lòng.
Bố tôi
không có ngôi mộ nào cả
sao chiều nay tôi mang đến
chóp nhà thờ góc phố kia
khi đi ngang đường Wisconsin
cùng tiếng chuông lễ cuối ngày
để ông nhớ đến Tân Định
Bố tôi chỉ còn
căn phòng
dưới tầng hầm ở rừng Natick
treo đầy tranh cũ
xiêu vẹo như căn phòng van Gogh.
Bố tôi
không có ngôi mộ nào cả
sao tôi giấu trong túi áo
gói đến ông chai rượu cũ
vừa tìm được
trong một tiệm rượu vùng xa
đem bó hoa dại dọc đường rừng
đem cả bài nhạc jazz của Miles Davis
mà chúng tôi đã nghe cùng nhau trên xe
qua những xa lộ dài và trống
hay bật lại Garras Dos Sentidos
Mísia hát điệu Fado
ngày cũ.
Bố tôi
không có ngôi mộ nào cả
dù đôi khi tôi vẫn đi bộ
ngang nghĩa trang
mồi chút hoàng hôn
để hút cùng Bố tôi điếu thuốc
chia nhau ly rượu
có màu tàn phai như giọng nói của Trịnh Công Sơn
đặt bóng tối xuống
bờ mộ hoang của một người lạ mặt
ngước nhìn những vì sao xa mút
chỉ còn tôi
và sương chiều tháng giêng miền đông bắc.
Bố tôi
không có ngôi mộ nào cả
tôi ghé thăm ông
căn phòng dưới tầng hầm ấy
mười năm
màu sơn như còn ướt mặt tranh
hủ tro trống trên kệ sách đầy
tôi muốn mang đến
miếng bánh đậu xanh
ông đem theo chưa kịp ăn
lúc xe cứu thương đến xốc đi
sau cuộc gọi 911
tôi cầm trong tay ly cà phê còn nóng
ngồi cạnh băng ca
những người y tá Mỹ trong xe đã nói với tôi :
“sorry … it’s too late”
**
buổi chiều tháng giêng
miền đông bắc lạnh âm
tuyết phùn rơi. và gió quất vào người.
như cơn lạnh của mười năm trước.
như Bố tôi đã về nhà
một hạt bụi bay qua ngọn đèn vàng
tìm hơi ấm
hạt bụi tự do bay
không cần để lại gì
như Bố tôi
cũng không cần để lại
một ngôi mộ nào cả…
– đinh trường chinh