RỒI MỘT NGÀY
rồi một ngày
khi em nhìn lòng bàn tay
sẽ thấy một vì sao
chỉ là một điểm sáng thật nhỏ
tượng trưng cho hy vọng ngày đầu năm
nơi đậu lại của ước mơ thầm lặng
hội tụ của những đường gãy
chỗ khởi đầu và chấm dứt
rồi một ngày
khi em vuốt tóc sẽ thấy ướt
vì giọt mưa đậu lên
âm thầm và xanh xao như thông điệp
hát ca cho thương yêu và hòa bình
em không tin đó là giọt nước mắt
chảy trên mặt đất
soi sáng bởi những cột đèn im lặng buồn tênh
rồi một ngày
tàn đêm sau lễ hội
em sẽ đi ngang căn nhà có mái hiên ẩm ướt
ô cửa khép hờ như khuôn ngực
đợi chờ một lao xao thật nhẹ
bí hiểm của ngôn từ và cử chỉ
hân hoan của những tấm lòng thi nhân
lãng mạn trên ngón tay nên thơ
rồi một ngày
em sẽ từ giã khu vườn
ghi sâu những hạnh duyên và hội ngộ
lá rơi dưới chân, nụ cười lặng lẽ
tiễn sông đi ra biển
như bạn về bên kia núi
thanh âm của hư không hòa với tiếng rót của rượu
sóng sánh như tiếng ru một khoảng đời
rồi một ngày
em sẽ trở về yêu mến bình nguyên
như yêu những tình yêu thanh xuân
trỗi dậy ở những đường nhăn của tuổi…
Thy An
***
THƠ. XE. VÀ CHUYỂN TẢI
Thơ như bố thắng siết lồng ngực•
Đau râm ran từng vết xe trần
Nếu anh không là tay lái lụa
Làm thế nào vừa thẩy vừa tưng
Thơ chạm phải tường em vía cứng
Chữ lô nhô lồng lộng chắn rào
Ta đã có một thời thỏa hiệp
Ý tưởng cầu vút ngọn phi lao
Âm, lời có đôi khi thuận thảo
Có ầm ầm tóe lửa va nhau
Anh muốn luôn nhường em đi trước
Bắc qua sông mê đẹp mấy cầu
Nước có xiết tình ta vẫn dịu
Rực màu như một bãi san hô
Những cú dừng gấp đời nhoi nhói
Rồi lại nương nhau huyền nhiệm sông hồ
Anh viết bảy chữ dôi ra một
Mình vẫn khề khà tám chuyện nhau
À trên mỗi tuyến đời riêng lẻ
Những ngón tay có lúc chạm màu
Như buồng chuối trổ ngực phía trước
Cánh đồng oải hương ngan ngát mùa
Ta có nhau hồng trần mê lịm
Sáng lên trời một kết sao tua
Hoàng Xuân Sơn
4 avril 2026
• ý, kim di mi

***
DẠ THƯA CỎ
Dạ thưa mẹ đất, quê sương…
Cha mưa nắng. Cõi vô thường lập thân
Dạ thưa cỏ hạng bần dân
Lớn nhờ đất… chẳng xí phần cho ai?
Mênh mông bờ bãi, truông dài
Cứ ngu ngơ mọc hết cài lại xen
Mặc đời thiên hạ chê khen
Dạ thưa cỏ. Dạ thưa quen… thói đời!
Một mùa xanh rối bời bời
Cào cào châu chấu về chơi bên đồi
Thảo nguyên vó ngựa đâu rồi
Còn bò, dê với lũ cừu ngây thơ
Vắt sương, cọng cỏ non tơ
Đã nuôi to lớn đàn bò, đàn trâu…
Một đời cỏ, chẳng bao lâu
Truyền đời cứ nối một mầu biếc xanh!
Âm thầm bám đất lên nhanh
Chịu dày xéo bởi loanh quanh phận người.
Thức đêm biết cỏ khóc, cười
Trưa chang chang nắng hát lời hiu hiu
Dạ thưa cỏ cứ chắt chiu
Mặc người ghét cỏ, liu riu hoa cờ
Cuốc, dao phạt cỏ, quang bờ
Lại khi nằm ngủ dựa nhờ cỏ non
Có khi gác tía lầu son
Một sân xanh cỏ vuông tròn chiêm bao?
Dạ thưa cỏ, thú tiêu dao
Ngàn xưa thành quách, xanh hào cỏ rêu
Dạ thưa bóng cỏ xanh chiều
Một hôm mộ địa người liêu xiêu về
Cỏ ôm quên những oán thề
Dạ thưa cỏ đã bề bề chung thân
Đời như một áng phù vân!…
Trần Hoàng Vy
***
ĐỐI THOẠI ĐÁ
ngộ tâm đá, núi hoa vàng
trưa hoang hoãi nắng. Đại ngàn gió reo
hốt nhiên đá dựng lưng đèo
đá người, người đá cheo leo vô thường
thưa rằng đèo núi cố hương
vàng màu nắng, trắng màu sương quê rừng
giữa trời đất, giữa lưng chừng
đen đêm, xám trắng lừng khừng mù sương
mơ chi về chốn phố phường
mài trơn, vỡ nát vô lường lương tâm
nâng ngang mày, đá tri âm
này vân huyết lệ, này đầm tịnh sen
đá ngàn năm xanh biếc men
nên trong tâm thạch có đèn hoa đăng
ta ngồi đối đá mây giăng
hoa vàng năm trước còn hăng hái vàng…
Trần Hoàng Vy